Saturday, August 16, 2008

Nguyen Binh Khiem - Dont nhieu su.

Chưa dể ai là bụt Thích Ca,
Mọi niềm nhân ngã nhẩn thì qua.
Lòng vô sự trăng in nước,
Của thảng lai gió thổi hoa.
Kìa khách xuân xanh khi trẻ,
Mấy người đầu bạc tuổi già,
Thanh nhàn ấy ắt là tiên khách,
Ðược thú ta đà có thú ta.

Ðược thua thấy đã ít nhiều phen,
Ðể rẻ công danh đổi lấy nhàn.
Am Bạch Vân rồi nhàn hứng,
Dặm hồng trần vắng ngại chen.
Ngày chầy họp mặt hoa là khách,
Ðêm vắng hay lòng, nguyệt ấy đèn.
Chớ chớ thờ ơ nhìn mới biết,
Ðỏ thì son đỏ mực thì đen.

Gần son thì đỏ, mực thì đen,
Sáng, biết nhờ ơn thuở bóng đèn.
Ăn uống miễn theo nơi phép tắc,
Tới lui cho biết lẽ kinh quyền.
Nên chăng, mặc thế người lành dữ,
Tráo trở, khôn ai thói bạc đen.
Ở thế có khôn thì có khó,
Chữ rằng: "Vô sự tiểu thần tiên"

Hễ kẻ trêu người, kẻ phải lo,
Chẳng bằng vô sự ngáy o o.
Tay kia khéo nắm, còn hơn mở
Miệng nọ hay cười, có lúc ho
Có thuở được thời mèo đuổi chuột
Ðến khi thất thế kiến tha bò
Ðược thua sau mới ăn năn lại,
Vô sự thường hơn có sự ru.

Dẫu có tài giỏi chớ nên khoe khoác,
Nhiễu sự sao bằng được an nhàn.

Quân tử cần ăn no uống đủ,
Không cầu kỳ cốt giữ bình yên.

Việc đừng quá lao tậm cật lực,
Nên đắn đo vừa sức thì làm,
Không lười biếng chẳng tham lam
Học điều Đại đạo – để làm thực tâm.
Chớ nên hám lợi hám danh,
Ít ham muốn mới yên lành bền lâu.
(Do not boast that I donot love fame, benefits ^^)

Biết mệnh là bởi hiểu sâu,
Sống yên vô sự khác nào thần tiên.

0 Comments: