Saturday, August 16, 2008

Nguyen Binh Khiem

Làm người có dại mới nên khôn,
Chớ dại ngây si, chớ quá khôn.
Khôn được ích mình, đừng rẽ dại,
Dại thì giữ phận chớ tranh khôn.
Khôn mà hiểm độc là khôn dại,
Dại vốn hiền lành ấy dại khôn.
Chớ cậy rằng khôn khinh kẻ dại,
Gặp thời, dại cũng hoá nên khôn.


Ở thế, đừng tranh tiếng trượng phu,
Làm chi cho có sự đôi co.
Đây cậy đây khôn, đây chẳng chịu,
Đấy rằng đấy phải, đấy không thua.
Duật nọ mựa còn đua với bạng,
Lươn kia hầu dễ kém chi cò?
Chữ rằng: "Nhân dĩ hoà vi quý",
Vô sự thì hơn, kẻo phải lo.



Mới hay phú quý bởi thời vần,
Tu niệm ngang tàng thú dưỡng thân.
Hứng ý, miệng ngâm câu quốc ngữ,
Giải phiền, tay chuốc chén quỳnh xuân.
Đường hoa chào khách, mặt nhìn mặt,
Ngõ hạnh đưa người chân ngại chân.
Dẫu có ai than, thì sẽ nhủ,
"Thái bình thiên tử, thái bình dân".

0 Comments: