Đừng thở dài! Hãy vươn vai mà sống :)
Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu
Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
Nhưng không phải là điều em nuối tiếc
Da phấn, tóc thơm với má đào
Mà nhìn ai cũng thấy nao nao
Thực chất chỉ toàn xương với thịt
Giết người đau đớn chẳng cần dao
Một vò cám bã ủ lên men,
Tài trí thông minh cũng hoá hèn.
Giới hạnh sư mô tan nát cả,
Bao người nước mất với nhà tan.
Đừng tuyêt vọng nghe không
Còn trang thơ thắm lại với trời hồng
Mẹ ru con bằng bài ca bộ đội
Đời quá vui nên áo vải cũng cài hoa.
Kiếp phù thế, nhân sinh thấm thoắt, Vì chữ bần nên ngắt chữ duyên! | |||
Đặt quyển sách, vắt tay nằm nghĩ,
Hễ làm người dạy kỹ thì nên,
Cành kia lớn sợ khi khó nắn,
Sắt nọ mài ắt hẳn nên kim,
Hoa thơm ai nỡ bỏ rơi,
Người khôn ai nỡ nặng lời đến ai.
Siêng năng thì trăm việc đều nên,
Chớ khoe khoang lắm thóc nhiều tiền,
Ngồi ăn mãi non mòn núi lở.
Giau vi ban, sang vi vo.
Chữ rằng "sinh ngã cù lao
Bể sâu khôn ví, trời cao khôn bì.
Khuyên con học lấy văn chương,
Có bên nghĩa lý, có đường hiển vinh.
Bõ khi nghèo khổ chua cay,
Bõ khi đèn sách, bõ ngày gian truân.
Nghĩa dưỡng sinh hiếu trung là thế
Đường công danh có chí thì nên.
Ấy những người trước từng khó nhọc,
Sau làm nên tước lộc quan sang,

0 Comments:
Post a Comment