Saturday, August 16, 2008

Poetry

Hôm nay mùng 8/3
Tớ thấy vợ tớ đi ra đi vào
Trong túi chẳng có đồng nào
Thôi thì tớ cũng đi vào đi ra...

Ði lại chẳng qua thời với mệnh
Cũng đừng thắc mắc, chớ lo lường.

Bởi số chạy đâu cho khỏi số
Lụy người nên mới phải chiều người

Một chữ nhàn giá lại đáng muôn chung
Người ở thế dẩu trăm năm là mấy.
Sách có chữ "nhân sinh thích chí" (6)
Đem ngàn vàng chác lấy chuyện cười,

Thoát sinh ra thì đà khóc chóe,
Trần có vui sao chẳng cười khì ?
Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi,
Chứa chi lắm một bầu nhân dục.

Chữ tình là chữ chi chi,
Dẩu chi chi cũng chi chi với tình.

Ðã hay đường cái thời ra thế
Sạch nợ tang bồng mới kể ngươi.

Thái bình vũ trụ càng thong thả
Chẳng lợi danh chi lại hóa hay


Nếu có công danh thì có lụy
Cho hay dù có chẳng bằng chăng

Thế sự tuần hoàn hay đắp đổi
Từng xem thua được một hai phen

Thanh tao của có, thanh tao bấy,
Náo nức tay không, náo nức gì?

Lọ là thành thị với lâm tuyền,
Được thú thì hơn miễn phận bàn.

Người của, lấy cân ta thử nhắc,
Mới hay rằng của nặng hơn người.

Chớ có hại nhân mà ích kỷ,
Giấu người, khôn giấu được linh thần.

Khôn mà hiểm độc là khôn dại,
Dại vốn hiền lành ấy dại khôn.

0 Comments: